Quê hương tôi

06:31 |
Quê hương




Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ? "
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

***

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên - (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại...
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...

***

Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa...
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
(Chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi!)
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng...

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích, em ơi!
Đau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi...
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi



Giang Nam
Read more…

Thơ Buồn

06:27 |
Anh vẫn là anh


Anh vẫn là anh của ngày nào
Của ngày ta nói tiếng yêu nhau
Của ngày hai đứa chung nhịp thở
Em đến bên đời bao ước mơ

Anh vẫn là anh của ngày xưa
Của ngày hai đứa khóc trong mưa
Của ngày hai đứa vui trong nắng
Anh sẽ mãi là của ngày xưa

Anh vẫn là anh, <>em yêu hỡi
Vẫn chờ vẫn đợi vẫn yêu em
Bên em những lúc em buồn tủi
Hạnh phúc với anh có thế thôi

Anh vẫn là anh, vẫn là anh
Dù cho mọi thứ có mong manh
Nhưng tình anh vẫn luôn như thế
Yêu chỉ mình em hết tấm lòng

Sưu tầm
Read more…

Lá thư người lính đảo

06:10 |
LÁ THƯ NGƯỜI LÍNH ĐẢO
( Gửi về em yêu )
Em yêu ơi! có nghe sóng biển?
Đang gầm vang, thét tiếng nghẹn ngào!
Từng đợt sóng cuộn trào sôi sục,
Nỗi căm hờn như thúc giục dâng cao!...

Lũ bành trướng ngang tàn hung bạo!
Chúng ngang nhiên mang tàu chiến ra vào,
Mang giàn khoan chiếm biển khơi và đảo.
Vừa xâm chiếm, vừa hô hào ngự trị!...

Hành động chúng quá hung hăng, phi lý!
Phun vòi rồng, đâm tàu Hải Quân ta.
Lòng nhẫn nhịn của ta cũng có hạn,
Lũ lộng hành ta không thể dung tha!...

Đất nước Việt Nam - bốn nghìn năm qua,
Chưa khuất phục trước kẻ thù nào cả!
Nhưng giặc Tàu muốn tấn công, lăng mạ,...
Ta sẵn sàng đánh đuổi chúng tới nơi!...

Hỡi những chàng trai đất Việt ta ơi!
Hãy đứng lên đoàn kết một lòng!...
Quyết gìn giữ biển đảo non sông
Cho xứng đáng với con Hồng cháu Lạc...

Biển đảo của ta vốn quen tiếng hát
Bỗng hôm nay dậy sóng tuôn trào!...
Bởi lũ giặc xông vào xâm chiếm,
Biển giận hờn gào thét dâng cao!...
Em yêu ơi! Hãy hiểu cho nào!
Anh ra đi vì non sông, biển đảo...
Đánh đuổi kẻ thù, gìn giữ biển khơi,
Phận làm trai, sao cho tròn đẹp đạo!...

Mong em hiểu, lệ đừng rơi sầu não!
Đất nước thanh bình, anh sẽ về bên em.


nguồn sưu tầm
Read more…

Thơ tình buồn ngắn và hay P2

08:23 |
yêu làm chi cho con tim đau nhói
để rồi cũng nói tiếng biệt ly

hãy giết anh bằng con dao hai lưỡi
đừng giết anh bằng hai chữ chia tay

có phải không yêu sẽ không có được hạnh phúc
có phải yêu rồi sẽ có được hạnh phúc chăng

yêu thơ để biết đa sầu
yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
yêu hoa để biết đợi chờ
yêu em để biết dại khờ thế thôi

có ai hiểu được chữ tình
có ai biết được con đường tình đi
có ai đoán được chia ly
có ai biết được ngày mai xa tình
chữ tình làm khổ đời tôi
yêu chi cho vội để rối chia tay

làm sao nói tiếng yêu em
cho vơi nỗi nhớ cho mềm làn môi
chữ tình ray rứt trong tôi
bao lần muốn nói nhưng rồi lại không
em ơi em có biết chăng
anh yêu em lắm mỗi khi em cười

yêu em hai chữ chung tình
ghét em hai chữ chúng mình chia tay

đóng cửa trái tim thề cô độc
đào mồ chôn hết giấc mơ yêu
dựng bia khắc chữ đừng ai đến
trọn kiếp xin thề chẳng yêu ai

em là đại dương anh là sóng biển
đại dương buồn sóng biển cũng mênh mang

một phút xa nhau ngàn phút nhớ
một lần gặp gỡ vạn lần thương


Nếu thấy hay thì thank cái nha


Anh nhớ mãi phút dây huyền diệu,
Trước mắt anh em bỗng hiện ra
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trăng trong... ( pút kin )

Vô tình em đến bên anh
Vô tình em kũng bất ngờ ra đi
! ! !
Vô tình anh đã khắc ghi
Vô tình anh ước gì mình đã quên....

Tình kờ anh nhớ 1 người
Tình kờ kũng kóa 1 người nhớ anh
Thế rùi nỗi nhớ gặp nhau
Thế rùi nỗi nhớ làm đau chúng mình...

Nước vô tình ngàn năm trôi mãi
Mây vô tình trôi mãi ngàn năm
Trăng vô tình nô đùa với gió
Người vô tình chẳng hiểu lòng ta.

Nếu biết trước mai là ngày tận thế
Anh chỉ xin là người chết đầu tiên
Để chờ em trước kửa thiên đàng
Hôn nhau lần kuối để đi vào địa ngục

Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em kó biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Kả kuộc đời vô ngh** nếu vắng em

Tôi không biết trời mưa hay nắng
Vắng một người tôi kảm thấy kô đơn
Vắng 1 người đời tôi như vô nghĩa
Vắng 1 người tôi không phải là tôi

Tình yêu nào không mang nhiều kay đắng
Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi
Chia tay nào không rơi nước mắt
Dĩ vãng nào không chua xót trong tim...

Tôi khỉ kó 1 tình yêu duy nhất
Tôi trao em bằng tất kả trái tim mình
Em không nhận là tình tôi đã chết
Tình đã trao không lấy lại bao giờ...

Mượn không gian làm đường xích đạo
Mượn thời gian chinh phục trái tim em
Trái tim em không phải là sỏi đá
Sẽ kó ngày gục ngã dưới chân tôi...

Lâm ly lưu luyến lòng lai láng
Thất thiểu thì thầm thấy thương thân
Đường đi đất đỏ đường đầy đá
Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ...

Với tay ôm một mối tình
Hụt tay vớ được kuộc tình tương tư...

Trên thế gian kó muôn vàn kâu nói
Biết nói gì cho em hiểu lòng anh
Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành
Đành kâm nín cho tình yêu đẹp mãi...

Anh bật khóc khi biết mình thua kuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác...


sưu tầm
Read more…

Phân thân

07:07 |

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời
Vì như thế thì giống người ấy mất!
Người ấy từng nói với em những lời tưởng chừng rất thật
Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi…

Có ai 18 tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi ?
Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở
Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngõ
Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng

Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng
Dẫu sao thế hãy còn tha thiết lắm
Những dấu chân em qua mưa dầm thấm thía
Vết xước hôm nào vẫn ứa máu khôn nguôi

Ở bên anh em không còn đơn côi
Nhưng cũng không còn những buổi cồn cào nham thạch
Đá cồn cào sôi - cồn cào bùng cháy
Khao khát yêu thương – níu kéo thời gian

Bờ vai anh tin cậy bình yên
Em dấu vào đó giọt tủi hờn – khóc cho người khác
Sao anh không trách em hợt hời nông cạn
Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che?

Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên
Hay chưa đủ bao dung thứ tha người xanh bạc?
Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn là vô hạn
Sao không thể hết nhớ người để sống cho anh?

-- Phân thân | Vũ Thùy Dương.
Read more…

Thà Như Giọt Mưa

10:03 |


Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa khô trên tượng đá
thà như mưa gió đến ôm tượng đá
có còn hơn không, có còn hơn không
có còn hơn không, có còn hơn không

Người từ trăm năm về như dao nhọn
người từ trăm năm về như dao nhọn
dao vết ngọt đâm ta chết trầm ngâm
dòng máu chưa kịp tràn
dòng máu chưa kịp tràn

Người từ trăm năm về khơi tình động
người từ trăm năm về khơi tình động
ta chạy vòng vòng ta chạy mòn hơi
nào có hay đời cạn nào có hay cạn đời

Người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
người từ trăm năm về phai tóc nhuộm
ta chạy mù đời ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi
sợi tóc vương chân người

Người từ trăm năm về qua trường Luật
người từ trăm năm về qua trường Luật
ta hỏng Tú Tài ta hụt tình yêu
thi hỏng mất rồi ta đợi ngày đi
đau lòng ta muốn khóc
đau lòng ta muốn khóc

Thà như giọt mưa vỡ trên mặt Duyên
thà như giọt mưa khô trên mặt Duyên
để ta nghe thoáng tiếng mưa vội đến
những giọt run run ướt ngọn lông măng
những giọt run run ướt ngọn lông măng
khiến người trăm năm đau khổ ăn năn
khiến người tên Duyên đau khổ muôn niên.



Nguyễn Tất Nhiên
Read more…

TRÁI TIM CON GÁI

06:15 |
TRÁI TIM CON GÁI

Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và rất dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Nhưng bỗng một ngày run lên bối rối…

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim…

Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu…

Trái tim em đã bao lần phiền muộn
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Hạnh phúc về hay sẽ là đau khổ …

Sưu tầm
Read more…

Đời ta by văn yên quê hương tôi

06:09 |
Ngồi ngẫm nghĩ đời mình chưa hết
Cớ sao lòng đã chết từ lâu
Một mình vò võ nông sâu
Tuồng đời,ta diễn ta sầu với ta.

Trăng một bóng nhạt nhoà không tỏ
Biết cuộc đời đâu rõ thực hư
Cô đơn đằng đẵng thiên thu
Ta đi bóng vẽ hình thù bước chân.

Có đôi lúc muốn gần chút nữa
Thắp lửa tình mở cửa lòng trao
Sợ không diễn trọn vai nào
Đành thôi im bặt gói vào trong tâm.

Vẫn một bóng âm thầm ta bước
Đôi vai này gánh được nhiêu khê
Cũng cam ôm những bộn bề

Bên song một mảnh trăng thề chơi vơi.



Nguồn: Xqnb.Net
Read more…

Hạt mưa tình

06:57 |



Ước gì tôi biến thành mưa,
Vương trên mái tóc em vừa hong khô.
Để em hờn giận trách đùa:
Ông trời sao nỡ làm mưa lúc này.

Hạt tình rắc nhẹ từ mây
Mà sao ướt lạnh, hao gầy tim em?
Ngước nhìn em bước vào thềm,
Mưa tôi lặng lẽ ướt mềm dấu chân.
Mưa Lá Me

Em vẫn nhớ mãi thời mơ mộng củ
Thuở hai mình tay còn ủ trong tay
Thuở anh ngồi hứng từng lá me bay
Cho em đếm xem nhà chồng mấy dặm



Nhớ trưa hè anh mồ hôi ướt đẩm
Xe xườn ngang anh tới rước em đi
Tóc em bay thoang thoảng tuổi xuân thì
Anh ngây ngất hôn lên từng sợi mỏng

Em còn nhớ ngày mắt tình gợn sóng
Anh rụt rè tay nắm lấy bàn tay
Mặt quay đi như hông biết hông hay
Em rung nhẹ trong bàn tay anh ấm

Cái thuở ấy tình yêu sao nồng thắm
Giận nhau rồi để thương nhớ nhiều hơn
Thương làm sao những giây phút dổi hờn
Khờ dại quá, giờ đã thành kỷ niệm

Anh hởi anh giửa cuộc đời phù phiếm
Biết mình còn có dịp ngắm mưa me
Còn lần nghe ve thổn thức gọi hè
Ðể kỷ niệm theo về từ cỏi nhớ
12 tháng mưa

Tháng Giêng lún phún mưa phùn
Quấn chân lữ khách bâng khuâng đất trời
Hoa xuân nghiêng dáng mỉm cười
Thẹn thùng má thắm bồi hồi tim trao.



Tháng Hai mưa lại ghé chào
Chỉ dăm ba phút thì thào câu yêu
Mưa kia đôi hạt chẳng nhiều
Đủ cho hé mở đôi điều nguyện xưa.

Tháng Ba trời bỗng vắng mưa
Không gian chìm lắng đuổi xua ngôn từ
Bàn chân đi bỗng mỏi nhừ
Khuỵu chân thở dốc mệt đừ lòng côi.

Tháng Tư mưa đã qua đời
Nắng sôi đổ lửa khô lòng người thơ
Tháng tư hoa gạo trổ cờ
Con cua ngộp nước tình thì ngộp hơi

Tháng Năm người có về chơi
Mang vòng hoa trắng gởi đời giọt mưa
Có lòng xin ghé nhớ chưa
Câu kinh tưởng niệm để mưa về trời.

Tháng Sáu mưa lại ra đời
Đáp lòng mong mỏi lòng người xót xa
Mưa rơi mặt đất vỡ òa
Cho duyên hội ngộ nở hoa giữa hè.
Tháng Bảy mưa lại theo ghe
Dâng lòng con nước để khoe tình mình
Mưa rơi từng giọt cuộn mình
Khuấy phù sa đất cuộn tràn mặt sông.

Tháng Tám mưa lại đổ đồng
Ngập trắng cả ruộng con sông nước nhiều
Cá rô nhảy ổ liêu xiêu
Hai bờ đi nhặt thiếu điều trẹo tay.

Tháng Chín mưa lại quắt quay
Bé em đi học điều hay bên đìa
Tập em gói phủ bao bìa Tung tăng em lội qua đìa ý a.

Tháng Mười mưa hát tình ca
Nhẹ nhàng thanh thoát mái nhà người yêu
Bay theo nàng gió lắm điều
Mưa thành mây bạc yêu kiều bay đi.

Mười Một từng giọt thiên di
Mưa bay để hạn lòng si một người
Đất khô đất cạn tiếng cười
Nhớ mưa quay quắt lắm lời thở than.

Mười Hai đông giá lạnh tràn
Giáng Sinh nức nở đất càng nhớ thêm
Co mình tưởng đã như quên
Đất ôm giọt cũ bỏ bên niệm buồn.

... để rồi giọt nhớ lại tuôn
tháng Giêng mưa đến gợi nguồn thương yêu
Không hiểu ???

Không hiểu vì sao nhỏ bỗng buồn
Sân trường u ám bỗng mưa tuôn !
Kìa ai ngơ ngác,ai ngồi khóc
Lệ ướt hoen mi,ướt ngập trường !

Không hiểu vì sao nhỏ chẳng nhìn
Ngập ngừng ta hỏi,nhỏ làm thinh !
Giờ chơi nhỏ giận "xù" đâu mất
Ta đợi người ta,ngóng một mình !

Không hiểu vì sao nhỏ thích hờn
Để chiều tan học thích cô đơn !
Để ta lủi thủi theo người ấy
Mưa ướt hai mình,ai ướt hơn ?

Mưa


Em!

những cơn rào ập đến lại ào đi.
mưa như khóc lời hẹn đầu rạn vỡ
ươm tình thơ,
khơi duyên nợ nhân gian!
Mưa được hồn ai mưa tuôn thêm
Bao nhiêu tiếng khóc kêu dưới thềm
Vô vàn ngọc vỡ rơi tan nát
Mưa rên cho lá nấc từng hồi
Cho cả vườn xanh run run quá
Gió đến vô tình lạnh lạnh thêm
Mưa đi rồi lá còn nức nở
Giọt thành nhân lăn xuống chầm chậm rơi
Mưa qua lá xanh hơn bao giờ
Vàng ngọc lóng lánh hay lưu ly
Xa kia mây đã sáng lên rồi
Nắng tuôn xuống đất cả trời sao
Trinh nữ thẹn thùng còn khép lá
Chim ra gọi bạn hót vang trời
Đường xa ngập ngừng dáng ai đi.
Read more…

Thơ vui đàn bà

01:35 |
Đàn bà làm khổ đời ta.
Mỗi đêm đều muốn một ca mới khò,
Năm đầu, cơ bắp phình to,
Năm sau, xương xóc, lò xo, nổi đầy,
Tưởng đâu được vợ là hay,
Ai ngờ bị vợ đọa đày tấm thân,
Trước đây mình nghĩ không cần
Đến khi lớn tuổi sợ gần, sợ xa
Sợ khi đến lúc đã già
Sợ khi sức yếu, sợ nhà trống không
Sợ không có trẻ nối dòng
Sợ khi ngã xuống không người tiển đưa
Giờ thì lại sợ hơn xưa
Sợ tiền không đủ, để đưa cho bà
Làm về phải cuối đầu thưa
Xong rồi phải móc, tiền đưa cho bà
Mỗi đêm còn phải mát xa
Hầu hạ không tốt ,bà la vỡ nhà
Anh ơi, anh hỡi, anh à
Anh làm như thế mới là đàn ông
Tôi ngồi nghĩ chuyện lòng vòng
Phải chi ngày trước, tôi không cưới bà
Cưới bà giờ khổ chết cha
Muốn đi với bạn phải ra xin tiền
Cầm tiền bà ngó hơi nghiên
Đi đâu mà phải xin tiền vậy anh
Tôi rằng đi uống cà phê
Có thằng bạn cũ mới về rủ anh
Rủ anh thì nó trả tiền
Mắc chi mà phải xin tiền của tui
Xin tiền giằng túi mà thui
Nếu bà không có thì tui ở nhà
Ngày mai đi tiệc ở xa
Bà đừng có nói nhà ta hết tiền
Bao năm làm lụng triền miên
Hôm nay đi đám tiền đâu hỡi bà
Đi ăn đám giổ người ta
Nhậu cho say tít, về nhà nửa khuya
Bà ngồi bà chỉ vô kia
Để tôi thay áo, lột giày cho ông
Hôm nay bà xã tốt không
Tưởng đâu được phước, ai ngờ, ý cha
Bà đè tôi xuống tấm ga
Bà bắt tôi trả đúng bài mới tha
Một là ngực, miệng, cổ, tai
Hai là âu yếm ,mặn nồng, vuốt ve
Thứ ba ông phải nhiệt tình
Giờ tôi đã xỉn xin bà tha cho
Bà rằng bà vẫn không tha
Bà đè tôi xuống mà tra nó vào
Thụt vào chẳng thấy nó ra
Để luôn trong đó cho bà biết tay
Hôm nay tui nhậu hơi say
Nên không có hứng thụt ra thụt vào.
Cho tui xin nghỉ chút nào
Để tui nằm xuống bà nhào lên trên
Xuýt xoa cái miệng bà gào
Để tui cầm súng kẹo chì nhả ra
Hôm nay ăn giỗ ở xa
Đi về say xỉn mà bà chẳng tha
Ngày xưa trai tráng đẩy đà
Giờ còn chút xíu ra luôn cho bà.
Ngày mai tui nghỉ ở nhà
Bỡi đâu còn sức mà ra đi làm
Bà mua dùm mấy trái cam
Để tui tẩm bổ mà kham cho bà
Làm chồng thê thảm thế sao
Ban ngày cuốc đất đào ao
Ban đêm hầu hạ chịu sao nổi bà
Xài thì cũng phải trừ hao
Có nhiêu làm hết ngày sau còn gì.
Thơ con cóc đọc chơi đỡ buồn

Read more…

Thơ chế vui tình yêu như ...

01:32 |
Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.
Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.

Tình yêu như thể quan tài,
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây thun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay.

Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.

Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!
Sưu tầm

Read more…

Thơ vui về con trai

01:28 |
Trong cuộc sống có đàn ông- đàn bà, con trai -con gái mọi người đều muốn có sự hòa hợp giữa 2 giới với nhau.Vì vậy những bài thơ chế, thơ vui về đàn ông – con trai hay đàn bà-con gái ngoài mục đích châm biếm nhẹ nhàng ,tế nhị ra còn là mục đích tạo nên tiếng cười vui vẻ với nhau ,hiểu nhau hơn mà thôi.

Trăm năm kiều vẫn là kiều
Con trai dại gái là điều đương nhiên !

Bản tính đàn ông – Thơ chế
Đàn ông bản tính hay dê
Bởi vì gái bảo nó… mê tính này
Đàn ông ưa nhậu suốt ngày
Bởi vì cần sức kéo cày cả đêm

Đàn ông bản tính… giời ơi
Bà nào nói vậy dở hơi là bà
Đàn ông nhậu nhẹt tà tà
Lái xe đụng ẩu, vào xà lim chơi

Đàn ông không thích nói dai
Chẳng qua là để lắng tai nghe bà
Đàn ông ở bẩn như ma
Là vì tiết kiệm áo bà vợ may

Đàn ông hay đánh bài tây
Bởi vì ông muốn tiền đầy trong băng
Được thì dắt vợ đi ăn
Lỗ thì đành chịu cắn răng kéo cày

Đàn ông cờ bạc gớm ghê
Nướng nhà, nướng cửa, nướng thê, nướng đời
Được thì dắt bạn đi chơi
Thua thì xin vợ: ‘Anh hơi… túng tiền’

Đàn ông sáng mắt rõ mày
Ra đường gặp gái liếc ngay tỏ tình
Khen cô eo nhỏ mặt xinh
Nếu em được rảnh chúng mình hẹn nhau

Đàn ông cặp mắt láo liên
Giữa đường gặp gái ngó xiên ngó quàng
Đến khi gái đến hỏi chàng
Dối rằng: ‘Chưa vợ chưa nàng nào đâu’

Đàn ông bản tính lăng nhăng
Nhờ trời, em Xuyến, em Hằng đều thương
Vương thì tội, bỏ thì thương
Thôi thì… Nhỏ, Lớn cùng giường cho vui

Đàn ông chẳng phải nhặng thường
Chỉ bu quanh đám các nường gái tơ
Xun xoe đến độ phát khờ
Sức thì chả mấy, mệt phờ sợi râu

ếu thế giới nầy thiếu các ông,
Khác chi vườn cảnh thiếu lao công.
Một màu ảm đạm thê lương sẽ,
Biến khắp mọi nơi cảnh vắng không.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Đêm nằm bà phải quấn chăn bông.
Chăn bông dù ấm không bằng được
Nằm sát kế bên nách của chồng.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Ra công trang điểm để ai trông?
Đầu bù tóc rối ai chê trách?
Có điểm trang thì cũng uổng công
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Đi làm về trễ chẳng ai mong.
Chẳng ai tựa cửa mà trông ngóng,
Thui thủi nghe sao lạnh cõi lòng.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Làm sao tậu được một ông chồng?
Ông chồng không có nhà hoang vắng,
“Cái đó” thôi đành phải bỏ không.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Một mình gối chiếc với phòng không.
Nửa đêm thức giấc nghe buồn bã,
Ao ước đêm xuân được cạnh chồng.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Canh khuya ai cỡi chiếc quần hồng.
Tấm thân mềm mại ai sờ mó,
Quấn quit đem nhau đến cõi Bồng.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Lấy ai phục vụ chẳng đòi công?
Lấy ai sai bảo như đầy tớ?
Chẳng có ai hơn được quý ông.
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Nơi đâu bà trút hết cơn khùng?
Nơi đâu hứng hết cơn hờn giận?
Chịu đựng bao lời nói tứ tung?
Nếu thế giới nầy thiếu các ông,
Quý bà mắn đẻ cũng như không.
Loài người tuyệt chủng đâu còn nữa,
Nói phét cho vui có phải không?
Cái nhà cái cửa cái ông chồng,
Ba thứ lăng nhăng thiệt mất công.
Nếu phải bỏ gì trong mấy thứ,
Bỏ nhà bỏ cửa, giữ ông chồng.
Con trai là chiếc mùi xoa
Khi nào ta khóc đem ra lau chùi
Con trai là trái bắp lùi
Ta lên cơn đói ta vùi xuống bung
Con trai là cái nắp vung
Ta mà giận dữ ta tung xuống đường
Con trai là một thị trường
Ta mà không thích ta nhường cho nhau
Con trai là một cái thau
Ta ngâm chén bát rửa rau giặt đồ
Con trai là chiếc ô tô
Ta mà không thích ta thồ nhau đi
Hỡi các chị em phận nữ nhi
Hãy nhanh tay chọn phòng khi về già.
Đàn ông 1 lũ lông nhông
Đi đâu là cứ kéo đông 1 đàn
Đàn ông là những kẻ gàn
Mà lại cứ thích luận bàn chuyện to
Đôi khi chỉ có quả nho
Dăm ba ly rượu to như con bò!
Đàn ông thật xấu thật hư
Để cho phụ nữ đẹp như…nàng Kiều
Trai xưa học giỏi chăm ngoan
Trai nay toán hoá ngu đều như nhau
Trai xưa tóc chẻ 5/5
Trai nay tóc để như là khỉ con
Trai xưa vừa học vừa làm
Trai nay ko học ở nhà mùk game
Trai xưa tính nết ôn hoà
Trai nay như hổ trong rừng xỏng ra
Trai xưa giúp mẹ giúp cha
Trai nay fá mẹ fá cha liền liền
Trai xưa ko pik đánh đề
Trai nay cá độ đánh đề tùm lum
Trai xưa thấy gái ngại ngùng
Trai nay thấy gái mun lời trớ trêu
Trai xưa đúng là số 1
Trai nay ko đx hạng nào hết chơn!
trai xưa chăm chỉ hành nghề
trai nay chăm chỉ đánh đề đánh lô
trai xưa tuấn tú khôi ngô
trai nay đầu bằng cái bô để ị
trai xưa thì làm thủ công
trai nay như dog chạy dông suất ngày
trai xưa tính tình thẳng ngay
trai nay sơ xẩy nó ” tháu ” ngay liền
trai xưa chẳng biết đến tiền
trai nay nhìn thấy phát điên phát rồ
trai xưa đi xe cọc thồ
trai nay ngu xuẩn học đòi nouvo
trai xưa đẹp zai cơ mà
trai nay trông tưởng mấy con ma “nhát ” người
trai xưa lúc nào cũng cười trai nay như lũ đười ươi dị hình
trai xưa nhìn thấy đã mê
trai nay nhìn kĩ thấy ghê cả người
trai xưa tránh nơi đông người
trai nay lựa chỗ đông người nhả boom……..
Con trai giỏi nhất hứa liều
Trước mặt con gái đủ điều hứa suông
Con trai ăn nói luông thuông
Trên trời dưới đất diễn tuồng thật
hay
Con trai giả bộ giả say
Gặp con gái đẹp… tỏ bày lời yêu
Con trai cái miệng nói nhiều
Trong lòng rỗng toét chứ yêu nỗi gì Con trai có tính rất lì
Ði cua con gái, cây si đứng trồng
Con trai thường chẳng thật lòng
Yêu sàm, yêu sỡ lòng vòng khó tin Con trai tật xấu linh tinh…
Vậy mà cứ tưởng đâu mình là ngoan
Con trai hết sức ngang tàng
Em em ngọt sớt… rồi nàng nhớ
nhung
Con trai quậy phá lung tung
Trời ơi đất hỡi… anh hùng một cây
Con trai tóm lại hết xài
Mới nhìn thấy ghét… nhìn hoài “ghét” thêm.
Con trai ư..??? Chúa lầm lì….
Ta hỏi gì cũng ậm ừ ghét ghê!!!
Con Trai là chúa hay chê…
Ngắm người ngoài phố..rồi nhe răng cười….
Con trai, Vua của xứ lười…
Lớp…, nhà hổng dọn…cứ ngồi chơi không….
Con Trai la chúa long bong….
Ngày chơi…tám tiếng mà không thấm gì…
Con trai…quân áo “Xù Xì ”
Chẳng giặt…chẳng ủi , thứ gì cũng chơi…
Con trai la chúa giả vờ….
Chào Em !! “Mình đã quen sơ rôii` mà…!!”
Con Trai như vậy mới là……
Nhưng mà…vắng hắn , tụi ta cũng buồn..
Chồng là một đấng anh hào
Là duyên, là nợ trời trao cho mình
Chồng là trụ cột gia đình
“Ba đồng một mớ” ta rinh về nhà
Chồng là Bố của con ta
“To đầu mà dại” đến già chưa khôn
Chồng là loài sống bằng cơm
Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè
Chồng là một gã lái xe
Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm
Chồng là anh của nhiều em
Ga lăng nên hễ có tiền là vung
Chồng là cái thế anh hùng
Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi
Chồng là hào kiệt trên đời
Vợ mình thì sợ, vợ người thì yêu

Chồng là quân tử hạng siêu
Cứ ai phái yếu là chiều, là thương
Chồng là một gã ương ương
Bỏ đi thì tội, phải vương cả đời!
Các chàng thích ngắm gái xinh
Sức khỏe sẽ được gia tăng bội phần
Khoa học đã chứng minh rằng
Có lợi nhiều lắm, nên cần phát huy:
Xì choét sẽ giảm tức thì
Khi có bóng gái xinh “đi” qua hồn
Làm tăng nhiều lắm hóc môn
Lo âu, căng thẳng biến luôn mới tài
Thấy gái xinh, miệng mỉm cười
Hệ miễn dịch cũng đồng thời tốt hơn
Ngắm gái xinh giúp giảm cân
Vì được đốt cháy mấy phần calo
Đồng thời nó cũng tốt cho
Hệ tim mạch được trơn tru, ngon lành
Lưu lượng máu chạy phằm phằm
Trụy tim, đột quỵ được ngăn chặn liền
Hệ tiêu hóa cũng bớt phiền
Quá trình thải độc cũng liền diễn ra
Làm sạch cơ thể để mà
Vui vẻ, khỏe mạnh, thế là sống lâu
Hỡi anh em, cánh mày râu
Thấy gái xinh cứ… thật lâu mà nhìn.

Con trai bây giờ thật khó ưa
Tán dai tán dở ngứa tai lừa
Tóc đầu dựng đứng như bờm ngựa
Quanh năm không tắm bốc mùi chua.

Con trai bây giờ như ông già
Lụm khà lụm khụm giống cò ma
Vậy mà sắn áo khoe gân cốt
Ai ngờ tối ngày nốt “Viagra”

Con trai bây giờ thích la cà
Đầu đường xó chợ đến sân ga
Về quê tìm ghệ nhí hầu hạ
Ai ngờ gặp phải thứ quá cha!

Con trai bây giờ học thói ngoa
Thúc sinh tào tháo đều thua xa
Cô nào vô phúc nghe mật ngọt
Kể như tiêu tán cả đời hoa

Con trai bây giờ siêng thiệt nha
Học thì không muốn, muốn làm cha!
Ra đường lâng láo tìm gái đẹp
Chê ỏng chê eo nên ở già

Con trai bi giờ “lại cái” nha
Bông tai 3 lỗ, lưỡi đeo tà
Một ngày xịt 2, 3 chai keo tóc
Áo quần diêm dúa rõ giống …”BÀ”
Ngồi đây than thở cái phận ta
Thời vàng son cũ thiệt đã qua
Thôi thì cứ lấy năm bảy vợ
Nếu may cũng hạp được một bà …

Sưu tầm

Read more…

Nghe thầy đọc thơ

01:20 |
Nghe thầy đọc thơ
Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa
Nghe trăng thuở động tàu dừa
Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời

Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra...


-Trần Đăng Khoa-

Read more…

Thơ chế về con gái rất hay

01:14 |



Trời cao quả thật đa đoan
Tạo ra con gái nói sao bây giờ
Con gái là chúa mộng mơ
Nhẹ nhàng gót ngọc, bơ phờ thân trai
Con gái nói một là hai
Nói không là có chẳng sai bao giờ
Con gái đi giữa dòng thơ
Thả từng cánh mộng hững hờ liêu trai
Con gái ai bảo … nói dai
Không đâu, con gái nói… hoài đấy thôi
Con gái trọ giữa hồn côi
Từ đây giông gió than ôi não lòng
Con gái lại khoái … nhong nhong
Thả dòng tóc liểu bên song ghẹo người
Con gái tiết kiệm nụ cười
Buồn vui ai biết tình người ra sao
Con gái đôi lúc làm cao
Thương rồi chẳng ngõ, làm sao bây giờ
Con gái là khối tình mơ
Giữa hồn vương vấn ai chờ đêm trăng
Con gái hỏng khoái nói năng
Chỉ ghét, chỉ ..xiá … cằn nhằn chút chơi
Con gái dể ghét quá trời
Hỉ nộ ái ố, ai ngờ được đâu
Con gái là ánh tinh cầu
Hồn ta cô quạnh mộng đầu trăng sao
Con gái ? ai biết nói sao
Tình thơ ta gởi mộng cao hơn trời
Tạ ơn con gái một đời
Cho ta mơ mộng giữa đời ươm tơ

----------------------------------------------------
Con gái bây giờ sao khác xưa
Tóc dài, tóc ngắn, tóc lưa thưa
Nhuộm vàng nhuộm đỏ xanh đủ thứ
Khiến ta lắm lúc tưởng đàn lừa

Con gái bây giờ ôi chu chua
Ú ù nung núc như quả cà
Vậy mà em nói còn bé lắm
Cầu Bống muốn xập lúc em qua

Con gái bây giờ thích gì hả
Kim cương nhà ngói với đô la
Xe hơi trăm kiểu đều ham hết
Anh nào nghèo túng đá văng xa!


Con gái bây giờ dữ chết cha
Hoạn thư nữ tặc đều thua xa
Thằng nào lộn xộn “nam hơn nữ”
Mấy cô ****** biết tay bà

Con gái bây giờ thiệt lo xa
Ai tới coi mắt rỉ tai bà
Kỹ sư, bác sĩ coi tạm được
Anh nào không phải con mời ra

Con gái bây giờ sao rồi a
Tóc cắt ba bảy nhận không ra
Bông tai bông mũi tùm lum cả
Đôi khi nhìn lộn tưởng "phe ta"

Cảm ơn Trời Phật phận gái ta
Vừa xinh vừa duyên dáng ngọc ngà
Cái thứ con trai tham nhiều vợ
Ngàn năm không đụng được chân BÀ
Read more…

Thơ thất tình buồn

01:12 |
Nhóc vẫn cứ nhớ hoài anh chẳng biết được đâu
Vì tình anh giờ đâu còn của nhóc ....
Nhóc dại khờ nhưng sẽ không bao giờ khóc
Dù cho anh ...giờ là của người ta ....

Xa anh rồi nhóc vẫn cố tỏ ra
Rất mạnh mẽ , anh chỉ là cơn gió
Thoảng qua đời nhóc thôi, gió thoảng qua rất nhẹ
Nhưng anh đâu biết dc rằng trái tim nhóc rất đau ...?

Ừ, thì thôi, kỉ niệm cũ rất mau ...
Chìm trong kí ức lãng quên của cả Anh và Nhóc
Nhóc vẫn cứ thế thôi, vẫn "không bao giờ khóc"....
Nhưng đã có 1 lần rồi ....vì anh đấy ...biết không

Nhóc vẫn phải nói đã quên
Dù rằng nhóc vẫn còn rất nhớ
Bởi vì anh chẳng bao giờ hiểu dc
Nhóc đã yêu ....

Anh biết nhóc yêu những chiếc lá vàng rơi
Yêu những buổi chiều khi hoàng hôn nhạt nắng
Anh biết nhóc nghĩ gì trong những chièu xa vắng
Chỉ không biết một điều:
..... trái tim nhóc có anh...

Anh đâu biết rằng nhóc nhìn anh bằng đôi mắt màu xanh
Bảng mơ ước , bằng mộng mơ về khung trời có màu xanh như thế
Anh quay đi, quên nhóc ...nhanh nhu ngày xưa ko là gì cả
Anh đến bên người ta ....

Với anh nhóc chỉ là cơn gió thoảng qua
Nhưng với nhóc ...nói thế nào dc nhỉ ...?
Biết anh không thực yêu nhưng vẫn nhiều mộng mị
Để bất chợt đau lòng, anh_người ấy sóng đôi

Ừ, thì thôi ....
Anh đừng đến bên giác mơ nhóc nữa
Kỉ Niệm cũng đừng về bên khung cửa ....
Mối tình đầu lặng lẽ ngủ trong tim ....

Không nhớ anh nhóc sẽ sống bình yên ......


Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường

Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa.

-------------------------------------------
Đừng bao giờ gọi tên anh em nhé ,
Dù một lời khi đã có người ta .
Cho anh xin một lời nói thật,
Dù một lời sao em chẳng nói ra.
Nếu biết trước tình em là như thế,
Có cho tiền anh cũng *** thèm yêu.
Em kiêu xa còn anh lại quá ngốc,
Ngốc đến bây giờ vẫn cứ yêu em.
********
Nguyện từ nay ta sẽ cố quên nàng
Quên như thể chưa bao giờ được nhớ
Quên như Thưở ngày nào còn bỡ ngỡ
Vẫn ngập ngừng chẳng dám nói lời yêu.
********
Ai hỏi tôi lúc nào buồn nhất
Tôi bảo rằng buồn nhất lúc chia li
Chia li kẻ ở người đi
Khác gì Kim Trọng biệt li Thúy Kiều.
********
Trong lòng tôi khắc sâu ba chữ hận
Hận ngươi con gái phụ tình tôi
Hận đời gian dối bao oan trái
Hận trời đã sinh kẻ phụ tình.
*********
Nếu biết ngày mai em lấy chồng,
Anh về uống rượu thế là xong.
18 năm sau con em lớn,
Tìm đến con em để trả thù.
**********
Tôi chỉ có một mối tình thầm lặng,
Vì đã say cái lạnh lùng của em.
Vì đã yêu cái hình bóng đó,
Để rồi buồn khi em đi với thằng kia.
**********
Nước vô tình, ngàn năm trôi mãi
Mây vô tình, mây mãi mãi bay.
Trăng vô tình, trăng đùa với gió
Người vô tình, sao hiểu lòng tôi.
Trả lời kèm trích dẫn



---------------------------------------
Ai tung hoa phượng lên trời
Để cho trai gái hận đời vì yêu
Người ta vá áo bằng kim
Tôi đây xin hỏi vá tim bằng gì
Cafe đắng bỏ đường thì ngọt
Tình yêu buồn biết bỏ gì đây
Bỏ đường bỏ muối bỏ gừng
Bỏ gì thì bỏ xin đừng bỏ nhau


Đêm dài thao thức chỉ mình ta,

Mây trời đổ̉ xuố́ng trận mưa sa,

Lệ sầu lạnh ngắ́t dội trên lá,

Tiế́ng lòng đau nhói hận tình xa...



Đấu nhớ nhung xưa ai còn lạ?

Ngại ngùng ánh mắ́t về̀ ngang nhà,

Gửi trọn yêu thương hồ̀ng đôi má...

Sao lại đơn côi trước tuổi già?
Read more…

Thơ học trò hay nhất (P1)

00:47 |
Hoa Học Trò

Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung

Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng bôi hồng má em
- “Để cho em đẹp như Tiên !”
Em không chịu, sợ phải lên trên trời

- “Lên trời hai đứa đôi nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian”
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau

Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Bao nhiêu kỷ-niệm ngày xưa
Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng

Bây giờ còn nhớ hay không
Đến người em nhận làm chồng? Mà thôi.
-Nhất Tuấn-

Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say?

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm.

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?

"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ nhìn xem trong lớp ấy"
Ôi những trận cười sáng đó lao xao...

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc cứ bạc thêm.

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.
(Hoàng Nhuận Cầm)
















----------------------------------------------------
Điều còn lại


Bông phượng đỏ cuối cùng sót lại giữa mùa thu
Chiều như thể vô tình đi qua ngõ
Chú dế cứ gào lên không thấy mình bé nhỏ
Chẳng biết khiêm nhường, đành chịu lỗi với em
Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen
Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy
Gió như em cứ kiêu kì quá vậy
Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm
Chẳng trách nổi heo may cơn bão cứ tần ngần
Để trên phố mưa sững sờ bật khóc
Em ngược phía tiếng trống trường tan học
Ước chạy kịp thu về, ta nhận lỗi cùng em
Hạ rách tươm như bài kiểm tra điểm xấu rải lên thềm
Ta còn có gì hơn ngoài trang thơ cho đi là mất
Hãy tin đi em cái điều không có thật
Thu cứ đợi chờ nên Hạ mãi đi xa...
( Đường Thị Hải Yến)
---------------------------------------------------


Bất chợt


Rồi bất chợt hạ về trong quán vắng
Con ve ngân thương nhớ tận năm nào
Tia nước chạy đường vòng vèo ngớ ngẩn
Em soi mình kỷ niệm nghiêng chao

Rôi bất chợt hạ về trong đáy cốc
Mắt thủy tinh sóng sánh những giọt buồn
Em lơi tay nghe nghìn mảnh vỡ
Tung tóe thành nghìn hạt kim cương

Rồi bất chợt thu lại gần gõ cửa
Tháng năm qua có nhớ một dòng sông
Con thuyền chạy vô tình bỏ lại
Xuống lòng sông một giọt nước mắt hồng

Rồi có thể thu đi không về nữa
Rớt ngay tim chiếc lá chết khẽ khàng
Em bó gối ngồi lì nên quán cũ
Không nhớ trời đang hạ hay thu
-Thanh Hà-


TRƯỜNG XƯA


Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường
Ta không đủ sức níu thời gian gần lại
Mái ngói mờ rêu, tán lá bàng xa ngái
Những con đường, sỏi đá nhịp buồn tênh

Tháng năm rơi trên bậc thềm chênh vênh
Sân trường cũ, và bài thơ cũng cũ
Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ
Và cơn mưa trong trẻo mắt bạn bè

Một mùa xa hoa phượng chật vòng xe
Nét mực tím vương dấu tay mùa hạ
Màu xanh dịu thân thương trên vòm lá
Nhạt sắc trời, con chim sẻ nào bay...

Qua những mùa thu vương lối heo may
Hoa cỏ tím góc sân trường thầm lặng
Ai không nhớ những vòm trời mây trắng
Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ...

Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ
Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi
Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối
Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh

Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua nhanh
Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn
Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận
Một điều gì, mà nào có gì đâu...

Bàn ghế xưa rưng rưng ngả màu
Mùa xưa cũ bâng khuâng như thần thoại
Hoa cỏ may buồn đi vào xa mãi
Kỷ niệm giăng đầy rợp một mái trường quê

Bạn bè xưa chẳng có lúc tìm về
Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ
Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió
Mái tóc thầy điểm bạc hoa lau

Ta cứ ngỡ rồi tất cả qua mau
Tuổi thời gian nhòe lem như giọt mực
Thương nhớ ấy nhuộm màu mây ngũ sắc
Lá học trò vụng dại trốn nơi nao...

Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào
Ta lại thấy mình những ngày thu lớp trước
Con đường mùa xa, bàn tay nào với được
Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu

Hiên lớp xưa lời thầy vọng đều đều
Bụi thời gian phủ đầy lên kỷ niệm
Bài thơ cũ đợi ta về viết tiếp
Tuổi vụng về hát gọi tháng năm ơi...
Ta bước đi tiếng trống giục bồi hồi...
Phạm Trung Kiên




Bài thơ dang dở


Em thấy không, hạ đỏ nắng rồi
Phượng thả cánh xuống mặt hồ bói thử
Yêu, không yêu, rồi không yêu nữa
Cây phượng buồn rưng rưng mắt đỏ hoe.

Đã hạ rồi

Ve lại hát bản sầu ca muôn thuở
Anh lại viết những bài thơ dang dở
Mới được nửa lòng đã thấy tháng Sáu qua
Anh đã tưởng quên đi rồi năm ấy
Giờ ở xa em ơi có thấy
Nắng quê mình nắng tháng Sáu chang chang

Em đi rồi.

Anh ở lại lang thang
Dong xe qua những con đường cũ
Đọc lại hết những bài thơ dang dở
Ở xứ người có quán cóc không em.

Tháng Sáu này

Hoa sấu rụng trong đêm
Hương vẫn thơm như ngày xưa tháng Sáu
Nhà em trống bìm bìm leo kín dậu...
Nở hoa buồn cây hoa giấy ngày xưa
Tháng Sáu ngoài kia tháng Sáu mưa
Anh lại viết một bài thơ dang dở...
Tương Giang


















Lớp xưa


Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa.
Ô cửa sổ
và cơn mưa
bất chợt.
Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.

Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi
Vẫn còn dấu một nhành hoa quen thuộc
Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ.
Trên mặt bàn, câu thơ xưa còn bóng gió.
Ta viết hôm nao
trong mắt nắng
chiều nghiêng.

Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng.
Suốt cả đời liệu có còn gặp lại?
Những bức tường lổ loang, khờ dại.
Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.

Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông?
Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ.
Hành lang quen giờ lạ
Chờ bước chân lãng quên.
Anh hãy về lớp học xưa trong đêm
Anh sẽ thấy
Một ngôi sao
từ ngày xưa
còn sáng.
Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng.
Nắng lung linh đang theo lối ta về.
*
Vẫn biết bây giờ anh đã chẳng còn mơ
Những giấc mơ ngày xưa anh xem là hạnh phúc.
Những giấc mơ chẳng bao giờ là thật
Khi anh quên lối về
lớp học
ngày xưa.
(Ngọc Anh)








Với thời gian


Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Chiều nay có một người rất cũ
Sao lạ lẫm quá thời gian ơi !

Tất cả vẫn là những điều rất cũ !
Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thường
Lá cứ đổ và hoa cứ nở
Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương !

Bức thư cũ ta viết rồi không gửi
Giờ như cho một ai đó khác rồi
Góc-để-quên bụi mờ trên ô cửa
Ranh giới ngày nào: chúng ta - tôi…

Tất cả vẫn là những điều rất cũ
Ta đã qua và gặp lại - bàng hoàng
Có những điều không chia làm hai nửa
Thời gian phủ mờ vẫn nặng mang…

Cây phượng cũ không còn nơi cũ
Quán ngày xưa của mùa vắng xa rồi
Có những điều ta tưởng rằng quen thuộc
Lại trở về trong dáng mới tinh khôi…

Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Có những người ta tưởng rằng rất cũ
Một ngày thành xa lạ, thời gian ơi!
Thuỵ Thảo



Ngày xưa Hoàng thị

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng

Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài

Anh đi theo hoài
Gót giày thầm lặng
Đường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng

Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn

Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng

Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần

Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuốn vở

Thương ơi! Vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ



Ngày xưa Hoàng thị-
(nhạc Phạm Duy, ca sỹ Thái Thanh)



Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ơi mối tình đầu
Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng hòa mau...
Tưởng đã phai màu
Đường chiều hoa cỏ

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu
Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng

Đời như biển động
Xóa dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ

Phố ơi! Muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời.
Tình ơi!... Tình ơi!...
-Phạm Thiên Thư-

---------------------------------------------

CHẠM THU

Chạm thu, lòng gợn heo may
Nghe thời gian đọng hai tay lá vàng
Se se gió gọi mùa sang
Trường ơi, nỗi nhớ lỡ làng cúc xưa
Chạm thu, chao cánh chim thơ
Rót từng âm vọng xuống mùa buồn tênh
.
Ngỡ tình đã ngủ vào quên
Đâu hay thu vẫn lênh đênh tóc người
Chạm thu, nắng úa hiên ngồi
Vàng phai ngọn lá ngang trời nhớ thương
Chiều nay áo trắng lạ thường
Cúc xưa giờ nở lạc vườn nhà ai?
Em xa, như tiếng thở dài
Đường tôi quạnh quẽ hai vai cỏ gầy
Xin mùa thôi bớt heo may
Vàng nguyên Cúc nhớ những ngày chạm thu.
Nguyễn Liên Châu
---------------------------------------------
Xa lắc mùa thu

Em không đến trường mùa thu năm ấy nữa
Em không đến trường cả mùa thu năm sau
Chiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửa
Theo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu

Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâu
Câu thơ chở chòng chành tiếng khóc
Tôi uống cạn dòng sông trong vốc tay ký ức
Nghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng

Biết em còn đến lớp với tôi không
Lo phấp phổng tháng ngày trôi vội vã
Nắng ký thác đời mình trên sắc lá
Mới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi

Tôi quá tuổi học trò từ đấy em ơi
Chiều nay trước cổng trường rươm rướm nước mắt
Chưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đất
Con gái tôi tan lớp giục tôi về. Trương Nam Hương

















-------------------------------------------
THÈM Ô MAI

Ô mai mằn mặn chua chua
Thêm ngòn ngọt để em ưa ngậm hoài
Trời sinh tôi là con trai
Thấy em gái ngậm ô mai bắt thèm
.
Giá như tôi được là em
Làm thân con gái để thèm của chua
Để ngày đêm mộng với mơ
Nhởn nhơ bướm trắng, thẩn thơ mai vàng.
.
Để hồn ấm áp tiếng đàn
Mùa thu con gái dịu dàng nụ hôn
Để đang vui bỗng chợt buồn
Để đang yêu, bỗng chợt hờn giận ai
.
Cho tôi ngậm với ô mai
Một giây thôi để nhớ hoài... bóng ai.
Diệp Minh Tuyền
Read more…

Tổng hợp Thơ học trò

00:35 |
Xin tạ lỗi cùng những mùa thu cũ
Những lỗi lầm ta ngờ nghệch tơ vương
Đừng hờn ghen vạt cỏ góc sân trường
Thiếu gót chân ai những chiều nhạt nắng

Xin tạ lỗi cùng tháng năm thầm lặng
Bình yên trôi biết có lúc giận hờn
Những mùa qua với lá đổ chiều muôn
Bởi nhịp đời đưa ta đi vội vã.

Và những chiều mùa hè gió cả
Ngọt lịm quán kem, cay mắt lối về
Xin những vạt cỏ may tím lịm bờ đê
Cứ đằm mãi dù thiếu ta ngồi đó

Xin tạ lỗi với em tóc đuôi gà nhỏ
Vết xe ta đã già cỗi lắm rồi
Nó run rẩy trong chiều mưa vồi vội
Và ngất ngư trong những buổi nắng về.

Tuổi ta buồn trong ký ức ngủ mê
Xa xôi quá nên ngút ngàn thương tiếc
Và những ngày của ta là bất diệt
Nhưng đã quay về tạ lỗi với tháng năm.
Nguyễn Thu Hương-----------------------------
Cho một người hạ cũ

Ừ thôi, trả phía sân trường
Dấu chân hai đứa thuở dường như yêu
Tháng năm chiếc lá rơi vèo
Hoa bằng lăng cứ tím cheo leo lòng
Sau này còn nhớ hay không
Mắt người hôm ấy điếng hồn của ta
Trái tim ngơ ngác ngã ba
Chúng mình sau rốt vẫn là bạn thôi

Đi qua cảm xúc một thời
Mới hay thuở ấy có người thầm thương
Bây giờ hai đứa ra trường
Vô tình thôi, có chút vương vấn nào
Bằng lăng tím đến xa nhau
Câu thơ không gửi cũng nhàu vệt mong

Ngày cuối nghe tiếng trống trường
Nghe nôn nao cả con đường học tan
Hái về một đoá bằng lăng
Đinh đem tặng
Lại lặng thầm cho thôi
Người ở đây - mai xa rồi
Ngoảnh đầu mình giấu những lời dấu yêu
Một chiếc lá nữa rơi vèo
Thế là đã đủ để neo lòng mình...

Phạm Nhã Thu


----------------------------
Gửi người áo trắng

Một ngày thấy mình không còn muốn khóc?
Nỗi buồn xưa đã nhạt nhẽo quá rồi.. !
Chợt biết tình yêu không hẳn là biển rộng..!
Những gì một thời ta đau đớn khôn nguôi..!

Một ngày thấy mình cười sao khó quá?
Tán phượng xanh đã đổ mấy lá vàng..
Có những người chưa bao giờ gặp lại..
Kể từ bãi trường độ ấy- thu sáng..

Ta đã cất tà áo dài ngày nọ
Cả những câu thơ biết khóc biết cười
Cả một thời không biết mình trẻ dại
Trong trẻo vui đùa mười tám đôi mươi..

Cả tình yêu, tà áo dài, tán phượng..
Ta ngỡ sẽ theo chân đến suốt cuộc đời
Câu thơ biết cái năm mười chín tuổi
Hai mốt rồi đã biết chỉ thơ thôi..

Ta chẳng gửi lại bài thơ áo trắng
Nỗi buồn ngây ngô cũng hóa đá lâu rồi
Chỉ còn tán phượng bên đường hoài đứng đợi.
Những tà áo dài mười tám, đôi mươi..
- Thụy Thảo-

--------------------------
Có một thời

Có một thời anh là của riêng em
Từng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắt
Anh nhìn em, những gì em cảm nhận
Tất cả giành cho em - cho riêng em

Có một thời em chẳng thể lãng quên
Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế
Em nhỏ bé núp bóng anh che chở
Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm
Ôi đâu rồi thời đó của riêng em
Hoa - Mây - Gió - Ánh mặt trời bé nhỏ
Bao yêu thương trong mắt anh thầm lặng
Gió xôn xao cứ đùa gọi yêu em

Ngày tháng ơi cho em được cầu xin
Cho em về với tháng ngày xa xưa ấy
Dẫu vẫn biết tình yêu không dễ vậy
Ai trả em về ....


THỜI ẤY CỦA RIÊNG EM!

-Đinh Thu Hiền-



Sân trường thuở mười sáuHoa phượng tàn, xác phượng rụng ngẩn ngơ
Thảng thốt tiếng ve rơi chiều lặng gió
Ba mươi tuổi lòng bỗng quay quắt nhớ
Về sân trường thuở mười sáu mười lăm

Nơi tàng cây xao xác lá bâng khuâng
Ta đứng dưới cơn mưa chiều xa vắng
Người con gái đi ngang nhìn lãng mạn
Nở nụ cười mới khó hiểu làm sao !

Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao
Ru đôi lứa ban trưa vào tình tự
Tuổi mười sáu riêng lòng ta lúc đó
Phải không em thầm kín đến dường nào

Ngày quen nhau đêm dằng dặc chiêm bao
Em hiển hiện, em chập chờn chiếc bóng
Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng
Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi

Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui
Tập nhật ký dịu dàng dòng mực tím,
Từng trang viết bàng hoàng bao kỷ niệm
Về thân thương một mùa hạ đầu đời

Mười lăm năm vẫn tàng phượng ấy thôi
Và tiếng ve vẫn tiếng ve ngày cũ
Người bạn gái năm nào, giờ, có nhớ
Như lòng mình khi về lại trường xưa .


-NGUYỄN THÁI DƯƠNG-
----------------------------------

Ngày xưa hoa phượng

Bây giờ ai đã quên chưa ?
Màu hoa phượng nở khi Hè vừa sang
Bâng khuâng dưới ánh nắng vàng
Tặng nhau cánh phượng ai mang đi rồi
Ngày xưa chỉ có vậy thôi
Có ai biết được để rồi cách xa
Mùa Hè từng mùa Hè qua
Tiếc hoài cái tuổi ngọc ngà chẳng quên
Nỗi buồn không thể đặt tên
Nhẹ nhàng nhưng lại mông mênh trong lòng
Ai còn nhớ kỷ niệm không?
Ngày xưa, một cánh phượng hồng đã trao .


HỒ THỤY MỸ HẠNH
(GĐAT - Đơn Dương)
-------------------------------------

Thơ cho riêng Anh

Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu
Câu thơ cháy khi em mười bảy tuổi
Những tháng năm tuổi thơ rong ruổi
Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương

Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương
Những khao khát suốt một thời con gái
Hoa phượng đỏ ngàn năm còn đỏ mãi
Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ .

Sẽ chẳng bao giờ nguội tắt ước mơ
Câu chuyện cổ xưa: Lọ lem và hoàng tử
Dẫu hoàng hôn đỏ tím vai ngày lữ thứ
Em một mình không có anh bên...
Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên
Năm tháng cũ ... câu thơ buồn anh viết
Sóng nước cồn cào nhớ thương da diết
Em tê lòng nghe nhói trái tim đau .

Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau
Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng
Anh cũng đừng buồn, đừng nhìn em im lặng
Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh.

-LƯƠNG LAN-
--------------------------------------


Trên cành lá hạ

Mùa hạ lại về rồi đó bé
Anh thôi chẳng đứng trước cổng trường
Chờ ai mỗi buổi chiều tan học
Mắt rõi nhìn theo nỗi nhớ thương.

Bé sẽ xếp lại tà áo trắng
Bạn bè lưu luyến buổi chia tay
Bé sẽ thấy đời như giấc mộng
Ngậm ngùi tiếc nuối vị ô mai

Bé sẽ lạc trong mùa phượng đỏ
Nhẹ tay sách vở tạm rời xa
Để vui cùng biển trời lộng gió
Rừng núi mây thơm tóc học trò

Mùa hạ lại về rồi đó bé
Anh thôi chẳng đứng trước cổng trường
Bài thơ tình ngọt ngào cây trái
Biết gửi về đâu nỗi nhớ thương?

-ĐẶNG TỬ ĐÀN-

Phượng mơ

Nhánh phượng hồng rũ xuống
Đọng buồn trong mắt ai
Bàn tay nào luống cuống
Nắm vội một bàn tay

Xa nhau mấy mươi ngày
Hay sẽ không gặp lại
Tuổi học trò vụng dại
Chỉ còn một buổi nay
Rồi sân trường sẽ vắng
Những tà áo trắng bay
Gốc phượng nằm thinh lặng
Nhớ nhịp guốc vui tai
Trở mình trong trang vở
Vài chiếc lá thuộc bài
Dăm bài thơ dang dở
Một mối tình phôi thai
Dẫu ngày tháng tàn phai
Phượng hồng còn mơ mãi
Tuổi học trò dấu ái
Một thuở nào nồng say .

-HÀ ĐÌNH NGUYÊN-
Read more…

Những bài thơ buồn về đêm

00:16 |
Đêm Buồn Khi Không Có Em ...!




Đêm chầm chậm nối dài ra vô tận
Không có em lòng buồn anh thơ thẩn
Xa lắm xa ngàn trùng em khắc ẩn
Đẹp môi cười , mắt lạ giấu bân khuân



****__***__***



Mơ bóng em và mộng giấc tràn dâng
Theo dấu em về dạo khúc tình trần
Từng nhịp gõ ba kim thành thế trận
Thơ thay lời anh gởi đến thiên thần



***__***__***



Ngủ ngon nhé em tôi đừng vương bận
Giữa lặng câm không em dù vô tận
Anh ẩn mình vào thơ với nhạc ngân
Đêm theo cùng về nối bước em gần



*****__***__*****



Đêm không Em lời tình tràn bất tận
Chờ mong và ao ước ... nhớ trào dâng ...



......

ĐÊM ĐÃ KHUYA MÀ SAO ANH CHƯA NGŨ ???


Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãi nhìn trăng như nhắn gởi cùng Ai
Nỗi nhớ thương xin dành lại đôi lời
Em chẳng trách, giận hờn chi cho tội



Đêm đã khuya mà sao Anh chưa ngũ?
Mãnh trăng buồn đang tỏ để đợi Ai
Khóm lá lay, bởi than vắng thở dài
Đèn lụi tắt,bởi đêm dài quá hạn


Đêm đã khuya Anh một mình ngóng đợi
Trăng hóa tình và gió cũng lặng thinh
Ngó lên trăng như tự trách chính mình
Đêm khuya vắng, sao giờ này chưa ngũ


Đêm tàn rồi Người ơi! mau đi ngũ
Nhìn lên cao Em cũng ngắm trăng tròn
Nhắn dùm Tôi đi ngũ nhé trăng ơi!
Không giờ rồi.... Người ơi mau đi ngũ......

ĐÊM ĐÃ KHUYA NHƯNG LÀM SAO ANH NGỦ !?...



Ðêm đã khuya nhưng anh làm sao ngủ
Em chưa về luà gió lạnh từng cơn
Nổi nhớ thương ,thầm sợ bóng dỗi hờn
Em sẽ trách anh thờ ơ chẳng đủ(!)

*****

Ðêm đã khuya vì sao mình chưa ngủ
Trăng tỏ mờ đưa lối mộng tìm ai
Gió vờn lay tàn lá giọng khôi hài
Ðèn kia tỏ hay lời người mong tỏ

Ðêm ngõ xa ngồi mơ người chốn nọ
Trăng hóa tình và gió thoảng ru thơ
Chút vu vơ mà lạ chẳng hững hờ
Ðêm với mộng gieo vào tim tình thở

Ðêm đã khuya mà như còn nặng nợ
Chờ ai về cho ngọc thỏa trăng thơ
Dẫu không giờ nhưng tim lòng vẫn ngỡ
Ai ngóng chờ Ai với mộng đêm thơ

*****

Không giờ rồi , ai hỡi ngủ đi (!)
Giữa ngàn xa là Ðó mộng thầm thì
Ðây đã biết ,tình mong đừng khổ lụy
Ngàn mai về Xuân đón vẹn nghĩ suy

***
Read more…

Thơ Tình Buồn Nín đi em

00:15 |


Nín đi em! anh chờ câu từ giã
Tình còn gì lưu luyến nữa mà mong?
Hãy bước đi theo nhục khúc xuân hồng
Để băng giá mùa đông anh gói trọn


Nín đi em! Bàn tay này rất ngắn
Mà tình em dài đến tận biển khơi
Cõi thênh thang đang vẫy cánh gọi mời
Chờ em họp vui vầy xây duyên mới

Nín đi em! Chớ mãi hoài nhỏ lệ
Chần chờ gì mà chẳng chịu chia tay?
Hãy đi đi đừng vương giọt đắng cay
Anh sợ lắm thứ tình thương hại ấy

Nín đi em! Hãy lau khô nước mắt.
Có một lần xin hiểu thấu cho anh
Tiếng yêu xưa nay chết hẳn trong lòng
Trái tim rỗng còn mong gì mà đợi.

suu tam
Read more…

Thơ tình buồn 4 câu

00:12 |
E là người a yêu thương nhất.
Cũng là người cất bước bỏ rơi a.
Phải chăng a là người có lỗi?
Đã yêu e bằng cả trái tim mình...

1. Thôi tim ạ...nín đi đừng khóc nữa
Bởi tình yêu không chọn lựa được đâu
Cũng như ai...tôi từng có nỗi đau
Cũng mềm lòng vì những câu họ nói.

2. Này gió ơi cho ta nhờ chút việc,
Việc nhỏ thôi nhưng là cả tấm lòng,
Khi gió về nép bên cạnh người ấy,
Gió thì thầm ta nhớ ấy biết bao.

3. Uống cho say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn đã chết !

4. Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người

5. Bỗng một ngày tôi nhận ra điều đó.
Cơn gió kia không phải của riêng tôi.
Đó là của trời xanh và mặt đất.
Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi

6. Miệng nói ghét nhưng lòng vẫn nhớ
Nói hết chờ nhưng dạ vẫn mong
Nói hết thương nhưng vẫn giữ trong lòng
Vẫn in đậm 1 bóng hình ai đấy...

7. Đôi khi nhớ chỉ là quên một nửa
Còn lãng quên là nhớ đến tận cùng
Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút
Còn nụ cười là tê tái lòng đau!

8. Tôi bật khóc khi biết mình thua cuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu tôi ngàn đời bên kẻ khác

9. Thêm một ngày thả nỗi nhớ đi hoang.
Ta lang thang trên vỉa hè ký ức.
Nhặt nỗi buồn biết niềm đau có thật.
Và bất chợt ta cảm thấy cô đơn.!

10. E thấy gì ko mưa đang ngồi khóc đấy
Mưa buồn lắm mắt gió cũng cay cay
Nơi xa lắm có một người đang nhớ
Mong mãi một người khi mưa khóc giờ đây.

Tớ rất thích những bài thơ 4 chữ này vì nó là tâm trạng tớ lúc này.
Những bài thơ này do tớ sưu tầm,các bạn thấy hay thì THANKS tớ để có động lực post tiếp nha!
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
11. Sáng nay ra đứng bên khung cửa
Lặng lẽ nhìn mưa, mưa cứ rơi.
Mưa ơi thôi nhé đừng rơi nữa.
Bởi lẽ hồn tôi ướt lắm rồi !!

12. Ước 1 lần và xin cho mãi mãi
Được hóa thân thành kiếp cá trọn đời
Để lặn sâu muôn trùng dưới đáy biển
Trao kỉ niệm sâu thẳm đáy đại dương

13. Ngày chia tay mình vẫn gọi tên nhau.
Nhưng không thể ngọt ngào như thuở trước.
Bởi chúng mình đã lùi lại 1 bước.
Đã trở về cái thuở chẳng iu thương .

"1 lần nữa quay về ký ức ấy!
1lần nữa âm thầm đau...
kìm nén..
để...
1 lần nữa cứng rắn
...
Chúc ai đó hp!
1lần này nữa thôi...
Và sẽ quên... "


14.
Họ yêu nhau họ thích chiều thứ bảy,
Hoàng hôn về họ lại dắt nhau đi,
Tối không yêu tôi ghét chiều thứ bảy,
Hoàng hôn về tôi lại thấy cô đơn.
15.
Tôi cay đắng nhìn em yêu người khác
Sóng chợt buồn muốn xé nát con tim
Niềm đau xót dâng lên đầy khóe mắt
Anh cười vui ân tình tui vụt mất
Cắn răng cười nước mắt đông trên mi
16,
Đã bao lần trang tròn rồi lại khuyết
Đã bao lần định viết rồi lại thôi
Để hôm nay gục đầu trong nỗi nhớ
Tay vô tình đặt bút viết ten em.
********************
Đêm trăng sáng trở mình theo nỗi nhớ
Màn xương đêm ướt đẩm lá cây mềm
Lá xao xác theo từng hơi thở
Gió lùa vào lạnh buốt cả con tim
********************
Ai vẫn nhớ ai, ai có biết...
Ai thương ai nhớ, nhớ ai hoài...
Ai hay ai hiểu, tình ai đó...
Ai cứ vô tình, ai có hay...
********************
Ai đã từg trao yêu thương sâu nặng
Bỗng suy sụp bởi 2 tiếng chia tay
Hãy chớ buồn và nguôi lòg oán hận
Vì tình yêu là thứ dễ đổi thay
********************
Phải không em khi cuộc đời vẫn thế
Yêu nhau nhiều tất sẽ phải chia li
Biết bước đi là trong lòng đau khổ
Nén vào lòng những hơi thở buồn tênh
Lẻ bước chân mỗi lúc đi về
Rồi hốt hoảng chợt bóng ai qua phố
Lá vẫn rơi và mây bay gió thổi
Trời vẫn trong mà buồn khổ phải chia lìa...
********************
Read more…